
Bao Bao
Đừng thương Tottenham: Họ đã tự đi đến mép vực
Đám đông có thể đang thương cảm cho Tottenham, nhưng câu hỏi lạnh lùng hơn cần được đặt ra: Spurs có thật sự là nạn nhân? Một năm sau chức vô địch Europa League, đội bóng Bắc London lại bước vào vòng cuối Ngoại hạng Anh với nhiệm vụ không thể thấp kém hơn đối với một CLB lớn: kiếm điểm để trụ hạng. Từ vị thế của một đội từng mơ Champions League, Tottenham rơi xuống sát mép vực, đứng thứ 17, chỉ hơn nhóm xuống hạng 2 điểm mong manh. Đó không còn là cú trượt chân nhất thời. Đó là kết quả của cả một mùa giải tệ hại, nơi danh tiếng, sân vận động hào nhoáng và ký ức về chiếc cúp châu Âu không thể che lấp sự thật: Spurs đã đánh mất tiêu chuẩn của chính mình.
Một mùa giải không thể bào chữa
Tottenham không bị kéo vào cuộc đua trụ hạng bởi vận rủi. Họ tự đi đến đó bằng những tuần lễ bạc nhược, bằng chuỗi trận không biết thắng, bằng sự thiếu phản ứng đến khó tin của một đội bóng từng tự xem mình thuộc Big 6. Có thời điểm, Spurs phải chờ rất lâu mới tìm lại một chiến thắng ở Ngoại hạng Anh, trong khi sân nhà Tottenham Hotspur Stadium cũng không còn là điểm tựa. Một đội bóng lớn có thể thua vài trận, có thể khủng hoảng phong độ, nhưng không thể biến cả mùa giải thành cuộc vật lộn trụ hạng rồi mong được nhìn bằng ánh mắt thương hại. Khi trụ hạng trở thành mục tiêu tối thượng, đó là bản án cho toàn bộ hệ thống.
Chiếc cúp không cứu được bản sắc
Chức vô địch Europa League từng được xem như khoảnh khắc giải thoát sau 17 năm chờ đợi danh hiệu. Nhưng nghịch lý của Tottenham nằm ở chỗ: chiếc cúp ấy không mở ra một kỷ nguyên mới, mà chỉ làm cú rơi hiện tại thêm chua chát. Một đội bóng có thể thắng một trận chung kết, nhưng bản lĩnh thật sự phải được chứng minh qua 38 vòng đấu. Spurs đã không làm được điều đó. Họ có khoảnh khắc, nhưng thiếu nền tảng. Họ có cảm xúc, nhưng thiếu thói quen chiến thắng. Và khi mùa giải quốc nội phơi bày tất cả, tấm huy chương châu Âu bỗng giống lớp sơn đẹp phủ lên một cấu trúc đã mục ruỗng từ bên trong.
Liều thuốc đắng cần thiết
Vì thế, nếu Tottenham xuống hạng, hoặc chỉ sống sót trong gang tấc, đó không nhất thiết là bi kịch thuần túy. Nó có thể là cú tát cần thiết để CLB thôi ru ngủ mình bằng quá khứ và những lời hứa dài hạn. Spurs không thiếu tiền, không thiếu cơ sở vật chất, không thiếu danh tiếng. Điều họ thiếu là một tiêu chuẩn không thể thương lượng: chơi bóng như một đội lớn, chịu trách nhiệm như một đội lớn và phản ứng như một đội lớn khi bị dồn vào đường cùng. Đám đông có thể thương các cổ động viên Tottenham, nhưng với đội bóng này, sự thương hại đôi khi chỉ kéo dài cơn bệnh. Có lẽ Spurs không cần thêm những cái vỗ vai. Họ cần một cú sốc đủ đau để đập bỏ tâm thế sống lay lắt ở nhóm giữa, rồi xây lại từ đầu.
#CLB Tottenham
